Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Phương Pháp mới để điều trị bệnh ung Thư bằng cách sửa "ADN"

Xét nghiệm ADN bằng móng tay: Cuộc nghiên cứu này đã tập trung vào TP53 - gen đột biến gây bệnh ung thư - xuất hiện trong tế bào ung thư biểu mô và ung thư buồng trứng.

Ung thư - con “quái vật” đe dọa sức khỏe con người không chỉ ở riêng quốc gia nào. Các nhà nghiên cứu tại Đại học quốc gia Úc (Australian National University) và Đại học Heidelberg - Đức đã mở ra cánh cửa mới mang niềm hy vọng cho những người mắc ung thư.

Kết quả nghiên cứu đột phá điều trị ung thư từ ADN

Kết quả cuộc nghiên cứu đã cho thấy một thành phần thiết yếu trong quá trình sửa ADN có thể mang nguồn hy vọng lớn cho những bệnh nhân này. Trưởng nhóm nghiên cứu PGS Tamás Fischer từ ANU cho biết kết quả nghiên cứu tìm thấy được những cấu trúc lai giữa ADN và ARN - Xét nghiệm ADN bằng móng tay, chúng đóng vai trò quan trọng trong việc khôi phục những thông tin di truyền gốc mà khi ADN chưa bị các tế bào ung thư tàn phá. ARN là bản sao ngắn có lưu trữ thông tin di truyền trong ADN.


Việc nghiên cứu sử dụng enzyme RNase H cần thiết trong việc giữ vai trò sửa chữa chính xác được những ADN đã bị tàn phá. Kết quả của cuộc nghiên cứu này mở ra khả năng phát triển các loại thuốc mới để tiêu diệt những enzyme này. Đồng thời, điều chỉnh hoạt động của chúng và ngăn chặn, tăng cường hiệu quả cho quá trình sửa chữa những Xét nghiệm ADN bằng móng tay quan trọng đã bị tế bào ung thư làm hỏng.

Tiến sĩ Fischer cho biết, việc tích lũy những đột biến trong bộ gen của con người tạo ra động lực cho các bệnh liên quan đến sự lão hóa và sự phát triển của các tế bào ung thư. Khi chúng ta hiểu rõ được quá trình sửa chữa này thì chúng ta càng có tiềm năng điều chỉnh, phát triển những phương pháp phòng ngừa ung thư hiệu quả. Giảm nguy cơ xét nghiệm ADN, tỷ lệ tích lũy thêm các đột biến khác trong cơ thể người bệnh.

Mối liên hệ giữa ARN - ADN là nút thắt cho cuộc nghiên cứu điều trị ung thư

Ông cũng cho biết Enzyme RNase H đã được nghiên cứu và sử dụng trong sinh học phân tử trong nhiều năm. Cho đến nay chức năng sinh học của chúng chưa được biết rõ đầy đủ tuy nhiên kết quả của cuộc nghiên cứu cũng cho thấy được những enzyme đó cần thiết cho quá trình thực hiện sửa chữa giám định hài cốt, đây là một trong những khả năng quan trọng nhất của chúng, cũng là lý do mà chúng tồn tại trong tất cả các tế bào sống.

Sự biến đổi di truyền góp phần phát hiện ung thư

Tạp chí Khám phá ung thư (tạp chí mới nhất của Hiệp hội nghiên cứu ung thư - Mỹ) đăng tải bài viết về nghiên cứu của các nhà khoa học cho biết trật tự biến đổi gen trong các tế bào ung thư giúp chẩn đoán sớm và xác định những phương pháp điều trị căn bệnh này.

Phó giáo sư Raymond Cho - khoa Da liễu của trường Đại học California, San Francisco (UCSF) cho biết: “Chúng tôi nhận thấy rằng mỗi bệnh ung thư là một sự tập hợp của những biến đổi gen, nhờ đó chúng ta có thể xác định những thay đổi xảy ra trước đó cũng như những thay đổi về sau khi phân tích cấu trúc gen các mẫu phẩm của người bệnh.” Cuộc nghiên cứu này đã tập trung vào TP53 - gen đột biến gây bệnh ung thư - xuất hiện trong tế bào ung thư biểu mô và ung thư buồng trứng.

Theo kết quả của cuộc nghiên cứu trên, khả năng xác định chuỗi biến đổi gen sẽ giúp các nhà nghiên cứu phát hiện được những biến đổi nào dẫn đến các phần nhiễm trùng dự báo ung thư sớm hoặc thay đổi nào sinh ra các khối u ác tính thực thụ, do đó có thể ngăn ngừa sớm hoặc điều trị kịp thời.

Những phát hiện đáng ngạc nhiên về cấu trúc lai ARN với ADN mà trước đây mới chỉ được đánh giá là có ảnh hưởng tiêu cực đến tính toàn vẹn của hệ gen người đã mở đường cho những cuộc nghiên cứu khác nữa về việc đẩy lùi ung thư, tham gia vào quá trình bảo vệ ADN. Nghiên cứu này được công bố trên tạp chí Cell như một làn sóng lớn đẩy các nhà nghiên cứu “ra khơi” theo một hướng nghiên cứu mới để đẩy lùi căn bệnh quái ác này.

Nguồn: Vietnamplus

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

Mất vợ con vì xét nghiệm ADN

Xet nghiem ADN: Ngồi trong căn nhà lạnh lẽo, anh ân hận: biết thế chẳng đi xét nghiệm ADN làm gì cho tan cửa nát nhà.

Đúng là con mình, nhưng...

Tiến đã yêu đơn phương Nguyệt Hằng một thời gian khá dài trước khi cưới được cô. Thậm chí ngay cả thời điểm cô đồng ý làm vợ anh - Xet nghiem ADN, Tiến biết cô chưa hề yêu anh mà chỉ muốn tìm nơi trốn chạy nỗi đau thất tình. Trong cơn đau đớn tuyệt vọng vì người yêu bỏ rơi sau mấy năm gắn bó, Hằng nhận lời cầu hôn của Tiến. Sống chung với nhau, rồi tình yêu cũng đến dần, nhất là khi đứa con ra đời.


Mặc dù vẫn bỏ ngoài tai lời dèm pha của những người xung quanh về việc "lấy vợ thừa", nhưng sâu trong lòng, Tiến vẫn không tự tin. Anh vẫn nghi ngờ rằng - Xet nghiem ADN, người đàn ông thực sự trong trái tim Nguyệt Hằng vẫn là người cũ. Nhất là khi con trai anh lớn dần lên, ai cũng nói nó chẳng giống anh chút nào, cũng chẳng đến nỗi giống vợ anh như lột. Tiến thường xuyên nghe những lời thì thầm, bóng gió, rằng anh chỉ là kẻ đổ vỏ, mất công mất của đi nuôi con người...

Nước chảy đá mòn, những lời đó dần dần cũng khiến sự kiên định của Tiến mòn đi, và sự nghi ngờ, mối ghen tuông lớn dần. Tiến nghĩ đến những năm đơn phương yêu Nguyệt Hằng, chăm sóc cô, nhìn cô dồn hết sự đắm say cho người khác - xét nghiệm ADN ở đâu, nghe cô chia sẻ nỗi nhớ nhung với người khác, cho cô mượn bờ vai để khóc trong những phút tuyệt vọng vì bị phụ tình. Hồi đó, dù đau đớn, Tiến nghĩ mình sẵn sàng hy sinh như vậy cả đời mà không cần nhận lại. Nhưng bây giờ, anh thấy thật bất công nếu những hy sinh đó không được đền đáp xứng đáng bằng tình yêu chân thật của vợ mình.

Không dám thổ lộ những nghi ngờ kia với vợ nên sự bức bối trong lòng Tiến ngày một lớn. Cho đến khi con trai được 4 tuổi thì anh không nén chịu một mình được nữa, mà bắt đầu bóng gió hỏi vợ: trước và sau khi cưới cô có gặp lại người cũ không Xet nghiem ADN , có phải trong thời gian có bầu, cô nhớ anh ta quá nên con mới không có nét nào giống anh...?

Nguyệt Hằng hiểu những lời bóng gió của chồng cũng như con rắn hoài nghi đang nhay cắn trong ruột gan anh. Cô cố gắng chứng tỏ tình yêu và sự chân thật bằng cả lời nói lẫn hành động, nhưng có vẻ như chồng cô không tin. "Bé Dương là con anh, kể từ khi đón nhận tình cảm của anh, em không có người đàn ông nào khác. Nếu anh nghi ngờ về bé Dương là anh xúc phạm con mình", lời nói của Hằng khiến Tiến yên lòng - xét nghiệm ADN Đà Nẵng, nhưng chỉ được một thời gian ngắn.

Khi Tiến đề cập đến chuyện xét nghiệm ADN, thái độ của Nguyệt Hằng không còn nhẹ nhàng, kiên nhẫn như lâu nay vẫn thế, mà cô gằn giọng: "Nếu anh làm thế, dù kết quả thế nào, em cũng sẽ bế con ra đi, chúng ta sẽ ly dị". Nhìn vẻ mặt và giọng nói của Hằng, Tiến biết vợ không nói đùa, nhưng anh vẫn nghĩ, cô nói vậy là không biết điều khi anh đã ra tay cứu vớt cuộc đời cô, đã chấp nhận quá khứ không còn trinh trắng của cô. Anh nhất định phải cởi bỏ mối nghi ngờ, phải lấy mẫu đi xét nghiệm huyết thống, chỉ cần đừng nói cho vợ biết là được.

Nhưng không hiểu sao Nguyệt Hằng vẫn biết. Cô viết mail cho chồng rồi bế con đi. Sốc, sợ hãi, lo lắng, nhưng trong lòng Tiến vẫn vẩn lên ý nghĩ: cô ấy đi vì thằng Dương không phải con mình. Nhưng ít hôm sau, tờ thông báo kết quả đã cho anh thấy điều ngược lại: thằng Dương đúng là con anh. Tiến điên cuồng tìm vợ, nhưng mọi liên lạc đã bị cắt đứt. Anh đau đớn, hối hận, nhất là những lần trở về căn nhà lạnh lẽo.

"Tôi thật ngu ngốc khi xem chuyện cưới cô ấy như một sự ban ơn, dù điều đó, bản thân tôi cần như cần không khí. Trước đây cô ấy đã bị tổn thương, tôi đã hứa sẽ che chở cho cô ấy bình yên, nhưng giờ chính tôi lại làm tổn thương cô ấy", Tiến chia sẻ. Anh nghĩ, trong thời đại thông tin như bây giờ, việc tìm ra mẹ con Nguyệt Hằng không khó, nhưng để đón cô về lại ngôi nhà của họ thì chắc cần nhiều thời gian và sự tin yêu.

Khác với trường hợp anh Tiến, anh Quân, 47 tuổi, lại không hề nghi ngờ lòng chung thủy của vợ mình trong mười mấy năm chung sống. Cuộc hôn nhân của họ rất êm đềm, không có mâu thuẫn gì đáng kể vì vợ chồng đều hài lòng về nhau. Thử thách lớn nhất của họ là tình trạng hiếm muộn. Lượng tinh trùng của anh Quân quá ít nên khó thụ thai một cách tự nhiên.

Hai vợ chồng đã chạy chữa ở nhiều thầy, cả Đông y lẫn Tây y, và khi Quân bắt đầu tuyệt vọng thì vợ anh có bầu. Với sự ra đời của đứa trẻ, nguy cơ đổ vỡ hôn nhân bị đẩy lùi, cuộc sống vợ chồng trở nên trọn vẹn. Dù sau đó, cố gắng sinh con thứ hai của họ thất bại nhưng anh Quân vẫn mãn nguyện vì đứa con duy nhất của họ là trai.

16 năm trôi qua, Đức, con trai họ, đã trở thành một chàng trai tuấn tú, cao hơn bố cả cái đầu và cũng đẹp trai hơn hẳn bố. Cũng có những người xì xào về sự con chẳng giống cha, nhưng Quân chẳng bận tâm. Anh bảo, con anh thông minh nên khéo chọn những gene tốt nhất không chỉ của bố mẹ mà cả các bậc tổ tiên đời trước, không như anh vớ được nhiều gene "tầm tầm". Anh là ông bố tự hào về con nhất đời, và cũng yêu thương, chăm sóc con tận tình, tỉ mỉ nhất đời, còn hơn cả mẹ nó.

Gần đây, một "tin vỉa hè" lọt vào tai anh qua những cái miệng ngồi lê đôi mách. Một gã đàn ông vỗ ngực tự hào rằng đã giúp cho mấy bà có chồng vô sinh được làm mẹ, trong đó có vợ Quân. Lúc đầu, tuy tức giận vì danh dự gia đình bị đem ra bôi nhọ, nhưng anh vẫn cho đó là chuyện vớ vẩn. Nhưng khi nhìn lại người đàn ông đó, anh giật mình; quả thực ông ta có những nét giống con trai anh, lại còn vóc người cao lớn nữa.

Những chi tiết của quá khứ bỗng như sáng tỏ dần trong trí Quân, như từng sợi tơ lần lượt xuất hiện rồi đan thành tấm lụa. Thảo nào, vợ anh đùng cái có bầu, thảo nào sau đó họ không có thêm đứa con nào nữa, thảo nào thằng bé không giống anh... Anh đã bị lừa dối suốt cả cuộc đời, đã bị cắm cái sừng to tướng, đã cúc cung tận tụy như một con lừa đi nuôi con kẻ khác, kẻ đã ngủ với vợ anh... Anh càng nghĩ càng uất hận, cay đắng, cảm thấy cả cuộc đời mình thật vô nghĩa, cứ tưởng có tất cả mà hóa ra trắng tay ở cái tuổi sắp chạm ngũ tuần.

Quân hỏi thẳng vợ về nghi ngờ của mình, quát mắng um nhà. Chị nói, thằng Đức là con anh, anh đừng nghe thiên hạ nói lung tung mà làm gia đình mất đi hạnh phúc. Quân vẫn không tin, bảo nếu cô không khai thật, tôi đi xét nghiệm ADN là biết ngay.

Một người chú của vợ, mà Quân luôn kính trọng, cũng sang nói chuyện với anh (chắc được vợ anh nhờ), bảo đang yên đang lành, tự nhiên đi khơi chuyện ấy làm gì. "Chú hỏi cháu, cháu đã nghĩ đến điều gì xảy ra sau khi xét nghiệm chưa? Nếu đúng thằng bé là con cháu, có phải cháu làm cho nó và mẹ nó tổn thương không? Còn nếu không phải, thì cháu mất con còn gì?".

Trước những lời nói có vẻ "chạy tội" cho cháu gái của ông già, Quân càng quyết tâm làm sáng tỏ mọi chuyện bằng chứng cứ khoa học. Anh gọi thằng Đức vào để nhổ tóc, rồi mang đi xét nghiệm. Kết quả đúng như anh nghĩ: Nó không phải con anh. Quân họp gia đình nội ngoại, vạch rõ sự dối trá của vợ mình, nỗi bất hạnh lớn lao của mình, và tuyên bố anh không thể tha thứ cho kẻ đã biến anh thành kẻ trắng tay nhục nhã. Vợ anh quỳ xuống xin chồng tha thứ, nhưng anh lắc đầu.

Trở lại cuộc sống độc thân khi tuổi đã xế bóng, lúc đầu trong lòng Quân chỉ có nỗi thù hận với vợ cũ, nhưng rồi dần dần, nỗi nhớ cứ lấp dần, thay thế dần cho đến khi nhập tràn trong lòng anh. Anh tiếc cái gia đình ấm êm mình từng có, với đứa con trai tin yêu anh hết mực. Anh nhớ nó, thèm những phút giây cha con đầm ấm bên nhau, thèm được chăm sóc nó như ngày xưa. Giờ anh mới thấm thía lời ông chú vợ: Anh nuôi nó 16 năm qua, yêu nó như thế, nó yêu anh như thế, thì nó là con anh chứ con ai? Nếu không xét nghiệm, nó vẫn là con anh, gia đình anh vẫn đầm ấm.

Về sự lừa dối của vợ, Quân cũng nhìn bằng con mắt khác. Nếu ngày ấy chị không "xin" con, liệu họ có thể là vợ chồng với nhau đến bây giờ? Là một người đàn ông vô sinh, anh có thể vẫn lấy được vợ khác, nhưng thế sao bằng vẫn sống với người đàn bà anh yêu? Nếu ngày ấy chị công khai đề nghị "xin con" kiểu ấy, anh có đồng ý không, hay hai người cứ sống cảnh không con cái suốt đời, rồi vì thế mà gây gổ với nhau khiến tình yêu hết dần?...

Giờ đây, Quân cứ đắn đo suy nghĩ, liệu anh có nên quay lại với vợ, và lại nhận Đức là con? Anh đoán rằng, vợ anh sẽ rất mừng khi được chồng tha thứ, và thằng Đức, có lẽ nó cũng mừng khi được anh đón nhận trở lại, chuyện vừa rồi bị anh hắt hủi chắc nó cũng có thể thông cảm với anh.

Nhưng anh cũng biết, cho dù gia đình họ có đoàn tụ trở lại thì cái chuyện ADN kia cũng sẽ như bóng ma ám lên hạnh phúc của họ, và họ phải "cao tay ấn" lắm mới "trị" được bóng ma đó. Vì vậy, quyết định thế nào chưa rõ, nhưng có một điều Quân biết chắc, nếu thời gian có thể quay ngược lại, anh sẽ không đi xét nghiệm ADN, bởi anh luôn muốn có vợ anh, có thằng Đức trong cuộc đời mình.

(Theo Tri Thức Thời Đại)

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Triển khai lấy các mẫu sinh phẩm ADN xác định danh tính liệt sỹ

Giám định hài cốt: Để xây dựng cơ sở dữ liệu phục vụ việc đối chiếu, xác định danh tính hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin, phục vụ công tác xây dựng và thực hiện chế độ chính sách, ngành LĐ-TB&XH tỉnh đã tổ chức điều tra về liệt sỹ, thân nhân liệt sỹ, mộ liệt sỹ và nghĩa trang liệt sỹ trên toàn tỉnh

Đề án xác định hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin bằng phương pháp xét nghiệm ADN được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 150/QĐ-TTg đang được triển khai tại Hà Tĩnh, mang lại niềm hy vọng tìm thấy hài cốt của người thân cho nhiều gia đình liệt sỹ.

Nghĩa trang liệt sỹ huyện Kỳ Anh có 808 phần mộ liệt sỹ - Giám định hài cốt, trong đó, có 30 phần mộ còn thiếu thông tin và chưa có thông tin

Hơn 20 năm qua, bà Hoàng Thị Minh (Hà Nội), con của liệt sỹ Hoàng Văn Bình lặn lội nhiều nơi đi tìm phầm mộ bố mình. Sau nhiều năm, gia đình bà dành nhiều tâm sức nhưng cũng chỉ xác định được thông tin: Phần mộ cha mình được an táng tại Nghĩa trang liệt sỹ huyện Kỳ Anh - Giám định hài cốt.


Trên cơ sở đề án xác định hài cốt liệt sĩ còn thiếu thông tin (Đề án 150) của Chính phủ, gia đình bà đã đề nghị Cục Người có công, Sở LĐ-TB&XH Hà Tĩnh triển khai việc giám định ADN để xác định phần mộ của bố mình. Mới đây - Giám định hài cốt, Sở LĐ-TB&XH đã phối hợp với huyện Kỳ Anh, Cục Người có công, Viện Pháp y Quốc gia (Bộ Y tế) đã tổ chức khai quật mộ liệt sỹ còn thiếu thông tin và chưa có thông tin lấy mẫu sinh phẩm ADN để xác định danh tính của liệt sỹ.

Lấy mẫu đối chứng của ông Hoàng Văn Đình, em trai liệt sỹ Hoàng Văn Bình

Bà Minh chia sẻ: “Bao nhiêu năm gia đình mong chờ biết được phần mộ cha để thăm viếng. Mong ước ấy dường như vô vọng, chỉ mong đợt này sau khi giám định ADN, gia đình tôi sẽ tìm được phần mộ chính xác của cha” - cách lấy mẫu làm xét nghiệm ADN.

Để xây dựng cơ sở dữ liệu phục vụ việc đối chiếu, xác định danh tính hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin, phục vụ công tác xây dựng và thực hiện chế độ chính sách, ngành LĐ-TB&XH tỉnh đã tổ chức điều tra về liệt sỹ, thân nhân liệt sỹ, mộ liệt sỹ và nghĩa trang liệt sỹ trên toàn tỉnh. Theo ngành LĐ-TB&XH, hiện toàn tỉnh Hà Tĩnh có hơn 6.000 phần mộ liệt sỹ được an táng ở 11 nghĩa trang, tuy nhiên còn 894 phần mộ chưa có thông tin và 2.929 phần mộ thiếu thông tin.

Các mẫu sinh phẩm lấy được sau khi giám định ADN sẽ bàn giao cho Cục Người có công để đưa vào ngân hàng Gen.

Ông Nguyễn Trí Lạc - Giám đốc Sở LĐ-TB&XH Hà Tĩnh cho biết: "Thời gian qua, cùng với các đoàn công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ, nhiều gia đình liệt sỹ lặn lội, chủ động tìm kiếm phần mộ khi có bất cứ một thông tin hay tia hy vọng nào. Trong các phương pháp được sử dụng để xác định danh tính hài cốt liệt sỹ, thì phương pháp mang lại hiệu quả cao, chính xác nhất vẫn là giám định ADN. Đây là phương pháp khoa học tiên tiến, được nhiều nước trên thế giới áp dụng với tỷ lệ thành công cao."

Nhằm xác định danh tính liệt sỹ - xét nghiệm ADN bằng móng tay, vừa qua Sở LĐ-TB&XH phối hợp với địa phương, Cục Người có công, Viện Pháp y Quốc gia (Bộ Y tế) tổ chức khai quật 117 mộ liệt sỹ còn thiếu thông tin và chưa có thông tin tại các nghĩa trang liệt sỹ huyện Kỳ Anh và Cẩm Xuyên lấy mẫu sinh phẩm ADN. Việc lấy mẫu được tiến hành theo nguyên tắc chính xác, khoa học và chu đáo.

“Trong thời gian tới, Sở LĐ-TB&XH sẽ phối hợp với các cơ quan chức năng, địa phương để tiếp tục lấy mẫu sinh phẩm ADN đối với các phần mộ liệt sỹ còn thiếu thông tin và chưa có thông tin tại các nghĩa trang liệt sỹ trên địa bàn toàn tỉnh”, ông Lạc cho biết thêm.

Cơ quan quân sự hỗ trợ lấy mẫu sinh phẩm

Chiến tranh đã lùi xa, mọi thông tin về các liệt sỹ còn chưa tìm thấy đang dần bị mai một theo thời gian. Bằng sự vào cuộc tích cực của cấp ủy, chính quyền địa phương, cơ quan chức năng trong việc thực hiện đề án xác định hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin, tin rằng trong thời gian tới, nhiều phần mộ sẽ được xác định danh tính. Đây không chỉ là mong mỏi của các gia đình, của Đảng, Nhà nước mà đó còn là trách nhiệm của những người đang sống trong thời đại hòa bình, độc lập.

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

Khi biết xét nghiệm ADN không phải là con mình, Cha chết lặng

Xét nghiệm ADN ở đâu: Tối 9-2-2016, anh T. hỏi sự việc nhưng Phượng né tránh. Tức giận, anh T. đánh vợ rồi đóng cửa phòng lại không cho Phượng ra ngoài. Thấy con ngày càng lớn càng không giống mình, nghi ngờ nên người cha dẫn đi xét nghiệm ADN và nhận được một kết quả phũ phàng.

Sáng 25-9, TAND TP HCM đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Huỳnh Thị Kim Phượng (SN 1979; ngụ quận Bình Tân, TP HCM) về tội "Vô ý làm chết người". Nạn nhân trong vụ án là con ruột Phượng, bé N.B.N. (SN 2014)- Xét nghiệm ADN ở đâu.

Sau một buổi xét hỏi, do còn nhiều vấn đề cần làm rõ nên HĐXX TAND TP HCM đã tuyên trả hồ sơ để điều tra lại những tình tiết quan trọng.


Theo cáo trạng - xét nghiệm ADN ở đâu, sáng 10-2-2016, anh N.T. (chồng Phượng) kêu Phượng dậy ăn sáng thì thấy trên cổ tay vợ có vết cắt đầy máu và con là N.B.N. đã tử vong. Anh T. đưa vợ đi cấp cứu rồi đến công an trình báo vụ việc.

Ngày 18-2-2016 - xét nghiệm adn bao nhiêu tiền, Phượng bị khởi tố tội giết người. Đến ngày 3-1-2017, Cơ quan CSĐT Công an TP HCM thay đổi tội danh thành vô ý làm chết người. Ngày 22-2-2017, VKSND TP HCM truy tố Phượng tội danh này.

Anh T và Phượng kết hôn vào năm 2000, rồi sinh 2 con. Tuy nhiên, do thấy N. càng lớn không giống mình nên ngày 5-1-2016 - xét nghiệm ADN ở đâu, anh T. đưa bé đến Bệnh viện Truyền máu và Huyết học TP HCM xét nghiệm ADN về huyết thống. Kết quả cho thấy anh không phải cha đẻ của bé N.

Tối 9-2-2016, anh T. hỏi sự việc nhưng Phượng né tránh. Tức giận, anh T. đánh vợ rồi đóng cửa phòng lại không cho Phượng ra ngoài.

Đến nửa đêm - xét nghiệm ADN đà nẵng, anh T. mở cửa phòng cho Phượng xuống tầng trệt ngủ. Phượng sợ chồng mời cha mẹ ruột vào nói chuyện, đồng thời lo lắng sau này anh T. sẽ đối xử không tốt với bé N nên trong đêm đó, Phượng đã tìm cách tự tử nhiều lần nhưng đều bị phát hiện, ngăn cản. Lúc ôm con nằm ngửa trên người, tay của Phượng có đeo nhiều vòng kim loại tiếp xúc mạnh vào dẫn đến bé tử vong.

Khi Phượng sờ gò má của con thấy lạnh, đưa tay lên mũi kiểm tra thì phát hiện bé tắt thở nên Phượng tự tử, lấy kéo cắt đứt cổ tay, tỉ lệ thương tật là 23%.

Phượng thừa nhận trong thời gian buôn bán vải tại chợ Tân Bình (TP HCM), Phượng ngoại tình với người đàn ông bán vải cùng trong chợ và bé N chính là con của người này.

Phạm Dũng

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

Lật tẩy tội ác sau 16 năm nhờ xét nghiệm ADN

Xet nghiem ADN: Dưới mương nước cách thi thể không xa, cảnh sát tìm thấy một con dao gấp, hoàn toàn phù hợp với vết thương trên người nạn nhân. Bên cạnh mương nước có chiếc áo sơ mi trắng dính máu, vết máu tập trung ở phần bụng, có thể do hung thủ vứt lại hiện trường.

Từ buổi chiều đến đêm 2/3/2017, một chiếc ôtô màu đen lẳng lặng đỗ bên dưới một tòa chung cư tại huyện Nguyên Dương, tỉnh Hà Nam (Trung Quốc). 20h30 - Xet nghiem ADN, một cảnh sát mặc thường phục trên xe gọi điện thông báo cho đồng đội với nội dung rất ngắn gọn: Đèn sáng rồi!

Ngay lập tức, nhóm cảnh sát mặc thường phục gõ cửa một căn hộ trên tầng 12, yêu cầu người trong nhà xuất trình chứng minh thư - Xet nghiem ADN. Sau khi xác nhận đây là người cần tìm, cảnh sát bắt giữ hắn áp giải về đồn. Người này là ai, bị bắt vì tội gì? Mọi chuyện bắt nguồn từ vụ án mạng xảy ra tại Quảng Đông từ 16 năm trước.\


Theo hồ sơ vụ án, 8h40 ngày 17/2/2001, một nông dân ở thành phố Trung Sơn phát hiện một thi thể trong ruộng quýt nhà mình. Nạn nhân là nam giới, khoảng 25 tuổi, áo sơ mi bị lật lên che kín đầu, mặc quần màu xanh bộ đội - xét nghiệm ADN bằng tóc có chính xác không, đeo thắt lưng đen, đi giầy đen, tất xám. Trong túi quần nạn nhân có chiếc bật lửa màu xanh và một chùm chìa khóa. Trên chùm chìa khóa có một vỏ đạn làm đồ trang trí, bụng nhiều vết thương. Cảnh sát xác định, nạn nhân tử vong chưa quá 12 tiếng.

Dưới mương nước cách thi thể không xa - Xet nghiem ADN, cảnh sát tìm thấy một con dao gấp, hoàn toàn phù hợp với vết thương trên người nạn nhân. Bên cạnh mương nước có chiếc áo sơ mi trắng dính máu, vết máu tập trung ở phần bụng, có thể do hung thủ vứt lại hiện trường.

Từ vị trí tìm thấy thi thể, cảnh sát phát hiện vết máu nhỏ giọt kéo dài đến đường nhựa cách đó 50m. Dọc theo vết máu là một vết kéo lê, hai bên có hai loại dấu giầy lạ, củng cố nhận định của cảnh sát rằng hung thủ không chỉ có một người. Trên mặt ruộng gần đường nhựa có vết bánh xe đạp, đây là loại xe địa hình rất được ưa chuộng thời này, có giá lên tới hơn một nghìn nhân dân tệ.

Cảnh sát cho rằng diễn biến vụ án như sau: Hai nghi phạm chặn đường cướp xe, nạn nhân chống cự và bị tấn công bằng dao. Kéo xác vào ruộng quýt phi tang, ném dao xuống mương nước, một tên cởi áo vứt lại hiện trường, sau đó chạy trốn bằng xe đạp của nạn nhân.

Nạn nhân được xác định là Đàm Dũng, quân nhân xuất ngũ, làm nghề bán trái cây ở chợ. Đàm Dũng là người hiền lành, không có mâu thuẫn tiền bạc với ai, cũng chưa có quan hệ tình cảm. Động cơ gây án được xác định là giết người cướp của, do hôm đó Dũng đạp xe từ chợ về nhà, trên người có mang theo tiền bán hàng trong ngày.

Do vụ án mạng xảy ra tại cánh đồng hẻo lánh, quá trình điều tra gặp rất nhiều khó khăn. Việc tìm kiếm chiếc xe đạp tại các cửa hàng mua bán xe đạp cũ không có kết quả. Người dân xung quanh không ai nhìn thấy hung thủ hay kẻ khả nghi nào. Trên hung khí không có dấu vân tay, dấu giầy chỉ có thể cho thấy hung thủ gồm hai người, đều đi giầy cỡ 40. Manh mối duy nhất của vụ án là chiếc áo dính máu. Kỹ thuật ADN tại Quảng Đông năm 2001 còn lạc hậu nên chỉ tìm thấy ADN khi Xet nghiem ADN của nạn nhân trên chiếc áo này. Sau một thời gian dài điều tra không có kết quả, hồ sơ vụ án tạm thời được đóng lại.

Năm 2014, cùng với sự phát triển của công nghệ ADN, hồ sơ vụ án được phục hồi. Ngoài ADN của nạn nhân trên chiếc áo, từ một vết máu to bằng móng tay trên cổ tay áo bên phải, cơ quan xét nghiệm tìm được ADN của một người thứ hai. So sánh với các mẫu ADN trong kho dữ liệu không tìm được kết quả tương ứng, nhưng cảnh sát Trung Sơn không nản chí.

Với một kẻ từng có tiền án giết người, việc giữ cho mình tránh khỏi các hành vi phạm pháp sẽ tương đối khó khăn. Chỉ cần hắn có dính dáng đến một vụ khác, thông tin ADN sẽ được đưa vào kho dữ liệu. Quả nhiên đến tháng 2/2017, việc đối chiếu ADN đã có kết quả.

Người có mẫu ADN tương ứng là Triệu Chính Kiện, sinh năm 1983, người tỉnh Quảng Đông, bị lấy mẫu ADN khi tham gia ẩu đả. Không tìm thấy Kiện tại nơi ở của hắn, nhưng cảnh sát được biết hắn có anh trai làm quản lý một xưởng sản xuất nội thất lớn ở huyện Nguyên Dương.

Nhận định rất có thể hắn cũng đến đây làm việc, ngày 2/3, cảnh sát Trung Sơn phối hợp với cảnh sát Nguyên Dương đến xưởng nội thất kiểm tra thông tin lao động ngoại tỉnh tại đây và thấy Kiện. Hôm đó Kiện không đi làm, cảnh sát quyết định mai phục bắt giữ khi hắn về nhà.

Khi biết người mặc thường phục bắt giữ mình là cảnh sát Trung Sơn, Kiện không chống cự, thái độ rất bình thản, dường như đã biết ngày này rồi sẽ đến. Tại cơ quan điều tra, hắn thành khẩn khai báo.

Theo đó, năm 2001, hắn còn chưa đủ 18 tuổi, suốt ngày lang thang lêu lổng ở Trung Sơn. Một hôm hắn gặp người hơn vài tuổi rồi kết thân, gọi là đại ca. Tối 16/2 -Xet nghiem ADN, Kiện và đại ca ăn chơi hết tiền nên rủ nhau đi cướp. Hai tên ra cánh đồng vắng, thấy một người đạp xe đi qua liền xông tới khống chế.

Khi nạn nhân tìm cách chống cự, đại ca của hắn liền rút dao gấp ra đâm vào bụng. Lúc này, Kiện cực kì hoảng sợ vì hắn chỉ muốn cướp của chứ không định giết người. Sau khi thực hiện tiếp vài vụ cướp, hắn và đại ca chia chác số tiền cướp được. Sau đó, mỗi tên chạy trốn một ngả, từ đó đến nay không gặp lại nhau.

Do chưa bắt được hung thủ thứ hai, tòa án chỉ có thể dựa vào lời khai của Kiện và kết án hắn 15 năm tù. Cảnh sát Trung Sơn vẫn tiếp tục truy tìm kẻ chủ mưu đang lẩn trốn ngoài vòng pháp luật.

Khang Diệp

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

Đang hạnh phúc bỗng tan nát gia đình vì xét nghiệm ADN

Xet nghiem ADN: Bà Nga ngồi trò chuyện với anh để nghe anh kể về cuộc sống của gia đình mình. Anh Minh là người tỉnh lẻ, đang công tác cho một cơ quan nhà nước. Vợ anh là người Hà Nội. Ai cũng bảo anh “chuột sa chĩnh gạo” khi cưới được vợ đã đẹp lại giàu.

Ám ảnh câu nói của vợ, bố mang con đi xét nghiệm

Câu chuyện về anh Nguyễn Đức Minh trú tại một quận nội thành ở Hà Nội được bà Nguyễn Thị Nga, Giám đốc trung tâm Xet nghiem ADN Hà Nội kể cho chúng tôi nghe như góp phần làm sinh động thêm cho những câu chuyện bi hài thời ADN. Anh Minh đưa con đến trung tâm xét nghiệm ADN rồi nhắc nhở các nhân viên nói nhỏ kẻo đứa trẻ 4 tuổi rất thông minh của anh biết “bố đưa con đến xét nghiệm ADN” sẽ mách với mẹ.


Đáp ứng yêu cầu của anh Minh, bà Nga ngồi trò chuyện với anh để nghe anh kể về cuộc sống của gia đình mình. Anh Minh là người tỉnh lẻ, đang công tác cho một cơ quan nhà nước. Vợ anh là người Hà Nội. Ai cũng bảo anh “chuột sa chĩnh gạo” khi cưới được vợ đã đẹp lại giàu. Sau đám cưới, anh vay mượn tiền bố mẹ ở quê, bạn bè bù vào số tiền hồi môn của vợ để mua một căn nhà. Từ ngày có nhà mới, vợ anh nghỉ hẳn việc ở cơ quan để chăm con dù có mẹ chồng ở quê lên giúp. Cậy thế, vợ anh coi mẹ chồng như osin, không bao giờ nói chuyện. Đã vậy, vợ anh còn nghiện lô đề. Cô biến nhà thành một nơi tụ tập của đám bạn bè đề đóm.

Hàng ngày, cứ đến giờ thông báo kết quả xổ số nhà anh như có hội. Điều anh buồn nhất là đứa con 4 tuổi của anh thuộc lòng các giải. Cứ mở miệng ra nó lại nói đến xổ số. Thằng bé thường bảo “khi nào con lớn, con trúng số sẽ mua cho bố ô tô...”. Đến cơ quan anh chơi, thấy quyển lịch với những con số, bé cũng hỏi “bố ơi ở đây cũng có xổ sổ à bố. Giống nhà mình quá”. Lúc đó, anh ngượng chín mặt nhưng rồi cười gượng giải thích với đồng nghiệp “Mẹ cháu thích trò chơi xổ số”. Anh khuyên rồi dẫn tới cãi nhau với vợ: “Em định biến nhà này thành tụ điểm lô đề à, phụ nữ mà không chịu làm cứ hi vọng làm giàu bằng lô đề thì chỉ ra đê mà ở”.

Sau khi tranh cãi nhiều ngày cuối cùng vợ anh đã chấp nhận di chuyển ‘cơ quan” ra khỏi nhà anh. Điều anh lo lắng nhất là đứa con trai suốt ngày mở miệng ra cũng nói đến lô đề. Hôm nào anh về con cũng khoe: “Hôm nay mẹ trúng số, chú C. (bạn lô đề với vợ anh) ôm chặt mẹ nói chúc mừng người đẹp”.

Có hôm con anh về nhà kể “Bố ơi, hôm nay mẹ bảo với chú C. là chúng nó đòi em dữ quá. Chú bảo mẹ yên tâm rồi họ lại lên xe đi rồi”. Nhìn đồng hồ đã quá 8h tối mà vợ vẫn chưa về ăn cơm, anh thở dài ngao ngán về cô vợ thành phố. Đêm hôm đó, quá bực, anh Minh chờ vợ về nhà rồi nói chuyện. Vợ anh về nồng nặc rượu, kêu mệt. Anh dựng vợ dậy rồi nói chuyện... “Cô vừa phải thôi, cô lô đề thì cũng đứng làm ảnh hưởng tới tương lai của con mình chứ. Cô xem con trai cô mở miệng ra là lô đề”. Vợ anh bật dậy cãi lại: “Tôi đánh lô đề bằng tiền của tôi, tôi không lấy tiền của anh. Anh tưởng làm việc ở nhà nước như anh mà sang à xet nghiem ADN. Tôi không ở với anh nữa”. Nói rồi cô vợ ngồi dậy gấp quần áo vào vali và bế theo đứa con

Mẹ anh Minh từ bếp chạy lại ôm chặt lấy con. Nhưng vợ anh đã lớn giọng “Nó là con của riêng tôi, không phải con của anh, anh đừng có mơ mà giữ con tôi lại”. Trước câu nói của vợ, anh Minh thực sự đã sốc và không nói được gì. Hôm đó, mẹ anh giữ cháu lại. Vợ anh tức giận bỏ nhà đi nhưng được hai hôm cô ta nhớ con lại quay về. Nhưng lần này, anh Minh ám ảnh về câu nói của vợ. Anh bí mật bế con đến trung tâm để tìm hiểu xem đứa bé đích thực là con anh hay con người khác.

Trong cuộc sống của anh luôn có hình ảnh của “chú C.”. Thi thoảng con anh lại khoe chú C. mua ô tô, mua máy bay rồi bim bim cho con. Trong lòng anh chột dạ, phải chăng đây không phải con mình? Một tuần sau có kết quả xét nghiệm ADN, anh Minh nhận kết quả và rưng rưng khóc. Anh khóc vì đứa trẻ là con của anh thực sự. Nó thông minh và lém lỉnh, nó là tất cả đối với anh và đúng là tài sản vô giá của anh.

Về nhà, anh thuyết phục vợ từ bỏ con đường lô đề. Anh chấp nhận lui một bước để vợ anh có thể quên đi những con số kia. Anh nhờ người giới thiệu việc làm cho vợ. Công việc văn phòng nhàn hạ, lương chỉ có 4 triệu đồng. Sợ vợ bỏ công việc, anh Minh lại gửi tiền cho kế toán nhờ trả lương vợ 8 triệu đồng để chị ham làm việc hơn.

Một năm qua, công việc giúp vợ “hoàn lương” của anh Minh cũng chẳng dễ dàng tý nào. Nhưng anh cảm thấy yên tâm hơn vì tương lai con trai anh sẽ không còn dựa vào xổ số.

Dứt tình phụ tử

Nhiều chuyên gia cho rằng, một người bình thường – có nghĩa là không ghen tuông, nghĩ quẩn thì sẽ không mang đứa con có trong thời kì hôn nhân của mình đi xét nghiệm ADN. Trước đây có một thống kê về việc xét nghiệm ADN hành chính làm hoang mang cả xã hội.

Theo đó, thống kê cho thấy khoảng 1/3 đàn ông đang nuôi con của người khác. Ban đầu đọc những con số ấy PV cảm giật mình. Sau này tĩnh lại tôi hiểu rằng, 1/3 là con số xét trên tổng số đàn ông nghi ngờ vợ mình nuôi con của người khác mang đi xét nghiệm ADN chứ con số 1/3 không phải trên tổng thể đàn ông của toàn xã hội kia. Xét nghiệm ADN là cách để xem xét khả năng về mối quan hệ huyết thống giữa con người với nhau.

Về lý mà nói, nó là biện pháp hoàn toàn lý trí. Bởi dựa trên khoa học, nó đưa ra kết luận về một mối quan hệ. Thế nhưng xét nghiệm ADN ngoài việc là bằng chứng rõ ràng nhất về một mối quan hệ nó sẽ mang đến hệ lụy gì? Nếu một gia đình đang yên ổn, bình thường lại mang con mình đi xét nghiệm ADN thì có lẽ là… họa. Có lẽ họ vừa thiếu tình lại đang thừa tiền. Những người mang con mình đi xét nghiệm ADN có thể là những người đã và đang phải sống trong một mối lo lắng suốt một thời gian dài.

Cụ thể là anh bạn tôi, anh cao to, đen, mắt hai mí (vợ anh cũng vậy) thế nhưng con anh ấy lại trắng, mắt một mí. Có nhìn thế nào anh ấy cũng không thấy con giống mình… Anh quyết định giấu vợ mang tóc của con đi xét nghiệm ADN. Khổ thân đứa con bị bố nghi ngờ… vì sau đó kết quả ADN cho thấy họ là bố con. Trước đây, dư luận từng xôn xao trước chia sẻ của một phụ nữ trên mạng facebook.

Được biết, người phụ nữ này và chồng "ăn cơm trước kẻng trước hôn nhân". Thế nhưng có tính thế nào thì tuổi thai và lần quan hệ giữa hai người cũng không khớp nhau. Anh chồng có băn khoăn hỏi vợ về chuyện đó. Chị không thể lý giải vì việc tính tuổi thai rất phức tạp, ở mỗi nơi bác sĩ bảo một kiểu. Thế là người phụ nữ khuyến khích anh mang con đi xét nghiệm ADN với một điều kiện: Sau khi xét nghiệm, nếu kết quả con và anh đúng là cùng huyết thống hoặc không phải thì anh chị cũng sẽ ly hôn. Anh có trách nhiệm phụ cấp nuôi con hàng tháng nhưng không được sống với con.

Bởi lẽ, hôn nhân của hai người không dựa trên niềm tin. Việc xét nghiệm ADN dù kết quả thế nào thì không chỉ khổ người lớn mà còn khổ cả con trẻ. Thứ nhất, một đứa trẻ sống trong một gia đình luôn có những hoài nghi sẽ không được hưởng hạnh phúc và sự quan tâm đầy đủ. Thứ hai, một đứa trẻ vẫn gọi một người đàn ông là cha rồi yêu thương người đàn ông đó khi biết chuyện người đó không phải là cha mình sẽ đau khổ biết chừng nào.

Trước đây, ở khu nhà của PV cũng có câu chuyện đau lòng. Chị A và anh B kết hôn đã lâu mà chưa có con. Anh không có khả năng có con là điều chỉ anh và chị biết. Vậy mà bất ngờ sau đó anh chị có 2 đứa con liên tiếp. Anh yêu thương 2 đứa con như báu vật. Sau này hai vợ chồng ghen tuông lẫn nhau, anh B có lỗi trước nhưng vì trong cãi cọ nóng giận chị A đánh chồng đến tử vong. Tại phiên tòa, luật sư của anh B đã mang xét nghiệm ADN đến.

Kết quả cho thấy cả hai đứa trẻ trong cuộc hôn nhân của A và B đều không phải con B. Điều đó để chứng minh lỗi của chị A là cố ý. A phải phạm tội giết người chứ không chỉ đơn giản là cố ý gây thương tích. Người ta thấy tội quá, gia đình nội vừa mất B lại mất luôn cả 2 đứa cháu. Điều đau đớn hơn là sau phiên tòa A phải nhận mức tù chung thân, hai đứa trẻ rơi vào cảnh, cha mất, mẹ đi tù và họ hàng không cưu mang. Thế mới nói ADN là kết quả của công nghệ hiện đại nhưng lại mang đến toàn những điều nghiệt ngã.

HÂN NGUYÊN

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

Xét nghiệm ADN bàng hoàng phát hiện “nuôi nhầm con”

Xet nghiem ADN: Có không ít trường hợp tìm lại được người con thất lạc chỉ bởi những cảm nhận nhờ linh tính của người mẹ. Nhưng may mắn là được phát hiện trong thời điểm công nghệ lưu trữ thông tin đã hiện đại hơn.
Lâu nay, việc nhầm con trong bệnh viện, nhà hộ sinh vốn được xem là câu chuyện hy hữu, hiếm có. Tuy nhiên, trên thực tế vẫn có nhiều gia đình bị trao nhầm con cho nhau. Có người may mắn phát hiện sự việc kịp thời nhưng cũng không ít trường hợp bị thất lạc con mà không thể tìm ra - Xet nghiem ADN.

Bà Nguyễn Thị Nga – Giám đốc Trung tâm phân tích xet ngiem ADN và công nghệ di truyền Hà Nội, chia sẻ trung tâm của bà đã từng nhận phân tích ADN cho khoảng 10 trường hợp tự nhận là trao nhầm con trong bệnh viện. Tuy nhiên, chỉ có 3 trong số này may mắn tìm lại được con ruột.


Trường hợp mà bà Nga nhớ nhất là cách đây 5 năm, một người đàn ông tên M. (sống tại Hà Nội) đã mang theo 2 mẫu móng tay tự thu thập, lần lượt ghi là “bố, mẹ, con” nhờ xét nghiệm ADN Đà Nẵng. Tuy nhiên, kết quả cho ra “mẫu con” không cùng huyết thống với cả bố lẫn mẹ.

Hiếu kỳ câu chuyện phía sau việc xét nghiệm này nên bà Nga đã chủ động gọi điện cho ông M. Sau khi nghe bà Nga thông báo kết quả xét nghiệm, ông M. tỏ ra vô cùng bất ngờ. Sau đó khoảng 1 tiếng đồng hồ, ông M. cùng một người đàn ông khác và một đứa trẻ gần 1 tuổi đến trung tâm.

Tại đây, ông M. mới giải thích rằng, vì gia đình phản đối ông cưới người phụ nữ đơn thân làm vợ nên ông M. đã nghĩ ra cách nhờ người bạn thân giúp đỡ bằng cách lấy mẫu móng tay của bạn thân và con trai của bạn rồi ghi thông tin gửi đến trung tâm xét nghiệm ADN để chứng minh cho gia đình thấy đứa trẻ - con của người ông muốn lấy làm vợ chính là con ông.

Tuy nhiên, khi biết được kết quả xét nghiệm đứa trẻ không cùng huyết thống với cả bố, lẫn mẹ, gia đình bạn ông M. rất đau khổ. Sau khi bình tâm suy nghĩ lại, bạn của ông M. khẳng định có khả năng đã xảy ra sự nhầm lẫn tại bệnh viện.

“May mắn là vợ người đàn ông này sinh con tại một bệnh viện gần nhà và thời gian cũng không quá lâu nên các dữ liệu lưu trữ vẫn đầy đủ. Sau khi rà soát danh sách, một gia đình có con sinh vào thời điểm đó cũng đã đến trung tâm để thực hiện xét nghiệm ADN chéo. Kết quả đúng như phán đoán, hai đứa trẻ đã bị trao nhầm cho hai gia đình” – bà Nga kể.

Đau khổ khi con gái không có nét nào của bố mẹ

Một trường hợp khác cũng khiến bà Nga không thể nào quên, cách đây vài năm có 1 gia đình sinh sống tại đường Bưởi (Hà Nội) đã tìm đến trung tâm nhờ xét nghiệm ADN với mẫu móng tay tự thu thập lần lượt là “bố - mẹ - con”. Người mẹ trong câu chuyện này tên là An.

Khi nhận được kết quả khẳng định mẫu “con” không hề có quan hệ gì với mẫu của cả bố lẫn mẹ, gia đình hết sức đau khổ. Khi bà Nga gặng hỏi, chị An cho biết, cách đây 16 năm chị sinh con gái tại một nhà hộ sinh ở Hà Nội. Cả hai vợ chồng đều dồn hết tình yêu thương cho con và hết mực nuôi nấng, chăm sóc. Tuy nhiên, càng lớn người con gái này lại không có nét gì giống cả bố lẫn mẹ khiến chị cảm thấy nghi ngờ.

Cho đến ngày sinh nhật lần thứ 16 của con gái, trong bữa tiệc chị bất ngờ gặp một cô bé, là bạn học cùng lớp của con gái có khuôn mặt rất giống chị. Sau lần gặp gỡ định mệnh ấy, chị An quyết định tìm hiểu kỹ hơn về cô bé và chị phát hiện cô bé ấy có cùng ngày sinh và địa điểm sinh với con gái mình.

Sau khi giãi bày nỗi nghi vấn này với chồng, hai vợ chồng chị đã quyết định xét nghiệm ADN với con gái. Nếu kết quả không phải là con, vợ chồng anh chị sẽ đến nhà hộ sinh để tìm hiểu kỹ hơn.

Trong 10 trường hợp xét nghiệm ADN vì nghi nhầm con tại trung tâm của bà Nga, mới chỉ có 3 gia đình tìm thấy được con ruột.

“Về sau, gia đình này đưa thêm một người phụ nữ nữa đến để làm xét nghiệm ADN tại trung tâm và điều kỳ diệu đã xảy ra. Người con gái mà gia đình chị An hết lòng yêu thương, chăm sóc bao năm qua lại chính là con đẻ của người phụ nữ này và ngược lại, cô bé chị An gặp trong buổi sinh nhật con mình mới chính là giọt máu mà chị đứt ruột đẻ ra”, bà Nga nói.

Vị chuyên gia này xúc động cho biết, cuộc gặp gỡ định mệnh đã làm thay đổi số phận của hai con người. Cho đến bây giờ, bà Nga vẫn không thể quên được giọt nước mắt hạnh phúc của hai người phụ nữ khi nhận được kết quả từ tay bà: “Tôi còn nhớ, người phụ nữ đi cùng gia đình chị An đã nắm tay tôi và khóc rất nhiều. Chị cho biết, bao năm qua chị phải chịu nỗi đau, mặc cảm vì bị chồng nghi ngờ “ngoại tình”.

Chồng chị đã ầm thầm xét nghiệm ADN và quyết định ly hôn khi con gái không có cùng huyết thống với bố. Với kết quả này không những chị đã được giải oan mà còn may mắn tìm lại được người con đẻ của mình”.

Theo bà Nga, thông thường giữa mẹ và con luôn có những sợi dây gắn kết vô hình, vì thế nhiều người trong quá trình nuôi con do linh tính mách bảo mà có thể cảm nhận đứa trẻ mình đang nuôi không có quan hệ ruột thịt.

Cũng có không ít trường hợp tìm lại được người con thất lạc chỉ bởi những cảm nhận nhờ linh tính của người mẹ. Nhưng may mắn là được phát hiện trong thời điểm công nghệ lưu trữ thông tin đã hiện đại hơn.

Các trường hợp còn lại chưa tìm thấy con thất lạc hầu như đều xảy ra vào khoảng thời gian những năm 70, 80 của thế kỷ trước. Thời điểm đó, điều kiện kinh tế đất nước còn nghèo nàn, lạc hậu nên việc lưu trữ, tìm kiếm thông tin rất khó khăn, một số gia đình cũng chuyển đi nơi khác hoặc định cư ở nước ngoài.

“Đối với những trường hợp này có lẽ phải nhờ vào sự giúp đỡ của truyền thông, báo chí và các cơ quan chức năng, công bố thông tin rộng rãi về ngày tháng năm sinh và nơi sinh. Nếu ai có thông tin trùng khớp thì có thể đối chiếu, xét nghiệm ADN để tìm lại gia đình”, bà Nga chia sẻ.

Theo Minh Trang (Khám phá)